Học tập không ngừng và bí mật quan trọng

(audio_learning secret_căng thẳng sáng tạo)

Khi đề cập đến phát triển cá nhân, người ta thường đề cập đến chữ “tầm nhìn”. Tầm nhìn, hiểu nôm na là một hình ảnh trong thì tương lai mà cá nhân khao khát muốn đạt đến.

Tuy nhiên nếu chỉ nói về “tầm nhìn” đơn thuần, và nếu chỉ mải miết suy nghĩ về nó thì có thể rơi vào tình trạng của kẻ mộng mơ. Nói cách khác, tầm nhìn cá nhân tự thân nó không phải là bí quyết cho sự sáng tạo hiệu quả hơn.

Có một bí mật quan trọng, đó chính là cam kết sự thật ở thì hiện tại. Có nghĩa rằng bạn phải nhìn thấy bức tranh tình trạng của hiện tại, và nhìn thấy sự thật về nó.

Sự căng thẳng sáng tạo và cam kết với sự thật

(Peter Senge, The Fifth Discipline)
lực căng sáng tạo

Chính lực căng giữa hiện tại và tầm nhìn tương lai, nó sẽ tạo ra năng lượng sáng tạo, đam mê và thúc đẩy bạn học tập không ngừng. Những người làm việc hiệu quả nhất chính là những người có thể “giữ” được tầm nhìn và vẫn cam kết nhìn nhận thực tại một cách rõ ràng.

Nguyên tắc này sẽ không khác gì đối với tổ chức. Dấu hiệu của một đội nhóm học tập không phải là họ chỉ có những tầm nhìn tuyệt vời treo lơ lửng. Bí mật chính là họ có một ý chí không ngừng nghỉ muốn “dịch chuyển” thực tại, khám phá và tìm kiếm tầm nhìn đó nó trông ra sao. Đôi khi nó còn được mô tả là sức mạnh tinh thần nội tại.

Khi tôi bắt đầu bước vào công việc đào tạo, tôi có một khát khao là nhìn thấy những học viên / tổ chức thay đổi, họ có nhận thức khác đi, họ nhận diện vùng trách nhiệm của họ (với chính công việc của họ và với đội nhóm của họ), họ có năng lượng hiểu biết cần thiết để tham gia đóng góp cho tổ chức (?!) Tôi cũng sớm nhận ra rằng, nếu chỉ cầm giáo trình và thuyết giảng theo giáo trình thì không đủ. Những gì nhận được nó còn xa với điều khát khao kia. Đó là thực tế từ những ngày đầu khi tôi bước vào nghề. (?!) Lúc đó, tôi cảm nhận một sức căng khủng khiếp giữa những gì tôi khát khao nhìn thấy và thực tại. Nó không đơn giản như mình nghĩ. Mỗi doanh nghiệp, mỗi chương trình, mỗi học viên, vấn đề họ mang đến, luôn là những đề bài lớn để tôi nỗ lực. Tôi sống với sức căng ấy, đó có lẽ là điều đúng đắn nhất tôi đã làm và làm được. Đến một ngày, tôi cảm thấy quen và thích cái sức căng ấy, đó chính là niềm vui tìm tòi, và khám phá.

Điều này thực sự đáng giá.